Ý nghĩa cuộc đời một con người là ở chỗ phải trở thành nguồn nhiệt lượng và ánh sáng cho người khác.
S. Rô - bin - xơn
Endy Hoàng
Do you know the difference between web design and web development? If not, this post is for you! This infographic will show you a ...
Mark Clerk
I believe that a simple and unassuming manner of life is best for everyone, best both for the body and the mind.
Tôi tin rằng cuộc sống đơn giản và không phỏng đoán là tốt nhất với tất cả mọi người, tốt nhất cả cho tâm hồn và thể xác.
Albert Einstein
Alex Damn
Sometimes you need to experience everything so that you would learn. There’s no easy way in living life so live it as it is.
Cry…
Laugh…
Be crazy…
And don’t miss the chances life is giving you because the most important things are not “THINGS” at all. Most of the time they are “PEOPLE” making your life worth living.
Lão Tử nói: “Tín ngôn bất mĩ, mĩ ngôn bất tín” (Lời
nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mĩ thì không chân thật –
Đạo Đức Kinh). Dân gian Việt Nam có câu: “Nói như rồng leo, làm như mèo
mửa”, là để chỉ những kẻ “mỹ ngôn bất tín” kia vậy.
Xưa kia: Sở Khanh “Bể trầm luân, lấp cho bằng mới thôi!”
Sở Khanh
là một nhân vật trong “Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm Tài Nhân và
“Truyện Kiều” của Nguyễn Du. Sở Khanh xuất hiện dịu dàng nho nhã:
“Hình dong chải chuốt, áo khăn dịu dàng
Nghĩ rằng cũng mạch thư hương
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh”
… lại biết nói những lời tiếc ngọc thương hoa…
“Than ôi ! Sắc nước hương trời
Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây?
Giá đành trong nguyệt trên mây
Hoa sao, hoa khéo đọa đày bấy hoa?
Tức gan riêng giận trời già
Lòng này ai tỏ cho ta, hỡi lòng?
Thuyền quyên ví biết anh hùng
Ra tay tháo cũi, sổ lồng như chơi!” …nghĩa khí bừng bừng, tỏ ra là một trang hào kiệt:
“Nàng đà biết đến ta chăng,
Bể trầm luân, lấp cho bằng mới thôi !”
Thúy Kiều và Sở Khanh. Ảnh dẫn qua: Baike Sougou.
Thúy
Kiều, vì nhẹ dạ cả tin vào những lời hoa mỹ của Sở Khanh mà đã rơi vào
lưới do Tú Bà giăng sẵn nhằm giữ nàng vĩnh viễn ở chốn lầu xanh. Khi ván
bài đã lật ngửa, Sở Khanh trở mặt, chà đạp Kiều không thương tiếc:
“Sở Khanh lên tiếng rêu rao:
Rằng nghe mới có con nào ở đây .
Phao cho quyến gió rủ mây,
Hãy xem có biết mặt này là ai
Nàng rằng: Thôi thế thì thôi!
Rằng không, thì cũng vâng lời là không!
Sở Khanh quắt mắng đùng đùng,
Sấn vào, vừa rắp thị hùng ra tay”
Khi bị
đánh, Kiều đành phải chịu quy phục, mặc cho thể xác “đến phong trần,
cũng phong trần như ai” và cảm thấy xót xa cho chính bản thân mình:
“Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh,
Giật mình, mình lại thương mình xót xa…”
Ngày nay: Giang Trạch Dân miệng nói “lấy Đức trị quốc”, sau lưng dùng ‘dục’, ‘lợi’
Giang
Trạch Dân từng nói riêng với một Ủy viên Bộ Chính trị: “Có hai thủ đoạn
để kiểm soát người khác, một là lợi, hai là dục. Nắm vững hai điểm này,
người cộng sản sẽ bách chiến bách thắng!” (Ảnh: Getty Images)
Cựu Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Giang Trạch Dân đề xuất: “Lấy Đức trị quốc”. Ông còn sáng lập ra Thuyết ba đại diện, có nội dung: Đảng cộng sản Trung Quốc đại diện cho lực lượng sản xuất tiên tiến, đại diện nền văn hóa tiên tiến và đại diện lợi ích của đông đảo nhân dân Trung Quốc.
Tuy nhiên, đằng sau cánh gà, ông Giang Trạch Dân lại từng nói riêng với một Ủy viên Bộ Chính trị: “Có hai cách để chi phối người khác, một là dùng lợi, hai là dùng dục”.
Sau khi vào Trung Nam Hải, ông Giang đã áp dụng phương pháp này để kiểm
soát hệ thống, một mặt dùng bạo lực để đàn áp những người đấu tranh cho
tự do, dân chủ và nhân quyền, mặt khác dùng sự hủ bại để lôi kéo quan
to nghe theo lệnh của mình, dùng địa vị xã hội để dụ dỗ hàng loạt đám
“văn nô” tuyên truyền dục vọng, kim tiền và nữ sắc trong xã hội, tuyên
truyền cho tư tưởng “khinh kẻ nghèo chứ không khinh gái điếm”. (Theo chương 14 cuốn sách: “Giang Trạch Dân kỳ nhân”).
Trong
thời gian ông Giang cầm quyền, Pháp Luân Công, một phương pháp khí công
Phật Gia tu luyện “Chân-Thiện-Nhẫn” đã trở nên phổ biến toàn Trung Quốc.
Người sáng lập Pháp Luân Công là Đại sư Lý Hồng Chí được dân chúng tôn
kính khiến ông Giang vô cùng đố kỵ. Vì thế, Giang Trạch Dân phát động
cuộc đàn áp quy mô lớn nhằm “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thân thể”
các học viên Pháp Luân Công. Ông Giang ỷ vào thân phận nguyên thủ một
quốc gia đã vu khống Pháp Luân Công trước giới truyền thông quốc tế.
Những phóng viên Tây phương sao có thể tưởng tượng được lãnh tụ của một
quốc gia lại có thể phát ngôn bừa bãi giữa thanh thiên bạch nhật như
vậy?
Các
học viên Pháp Luân Công tái hiện cảnh thu hoạch nội tạng tại hội nghị
của Hiệp hội quốc tế về nhân quyền (International Society for Human
Rights) ở Cottbus, Đức, ngày 14 tháng 4 năm 2012
Không chỉ ông Giang, “Mỹ ngôn bất tín” đã trở thành dàn đồng ca trong xã hội Trung Quốc hiện đại. “Tâm
nguyện lớn nhất của tôi là trong vòng 5 năm tới giải quyết được vấn đề
bần cùng của 160 vạn nhân khẩu mà chưa giải quyết được” (Trích lời Tỉnh trưởng tỉnh Vân Nam Lý Gia Đình, nhận hối lộ 1800 vạn đồng, tử hình hoãn thi hành). “Mong muốn Quảng Tây còn có 700 vạn người chưa thoát nghèo, tôi làm chủ tịch đây cũng cảm thấy ngủ không ngon”
(Trích lời Phó ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Đại hội đại biểu Nhân
dân toàn quốc Thành Khắc Kiệt, nhận hối lộ 2000 vạn đồng, tử hình). “Công
tác chống hủ bại đề xướng liêm khiết một khắc cũng không thể buông
lỏng, luôn luôn giữ đầu não thanh tỉnh, cờ xí tươi đẹp, thái độ kiên
quyết” (Trích lời Bí thư thị
ủy Thượng Hải, Ủy viên Bộ chính trị Trần Lương Vũ, liên quan đến Quỹ bảo
trợ xã hội 1 tỷ NTD, bị cách chức điều tra)…
Làm người nếu không “Chân” là đắc tội với Thần Phật
Đạo gia giảng “Chân”. Ảnh minh họa.
Trong
quan niệm truyền thống, Đạo gia giảng làm người “Chân”, Phật gia giảng
người xuất gia không được nói lời dối, Nho gia giảng Tín, đều cho rằng
nói dối là không đúng. Khổng Tử coi “Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín” là Ngũ
thường. Trong đó thành tín giữa người với người, là một trong những mỹ
đức quan trọng nhất của con người. Cho nên Khổng Tử cũng nói: “Người mà không có Tín, chẳng làm chi nên việc”, có nghĩa là nếu như con người không có tín nhiệm, thì chẳng biết được họ còn có thể làm được gì.
Khi đạo
đức xã hội tuột dốc, những hậu quả của sự giả dối là thực phẩm giả có
độc, là học giả bằng giả, sự tử tế cũng là giả tạo. Có người nghĩ: “Chân thật quá không sống nổi trong xã hội này”.
Đó là bởi vì chúng ta vẫn còn coi trọng quyền lợi vật chất hơn đạo đức
làm người. Đào Uyên Minh, đại thi hào Trung Hoa, đã sống trong cảnh
nghèo nàn, nhưng ông đã giữ được một tinh thần vui vẻ và đã hưởng một
cuộc đời thư thái “hái hoa cúc dưới hàng rào phía đông, lặng nhìn Nam Sơn ở đằng xa”.
The rain may be falling hard outside But your smile makes it alright I’m so glad that you’re my friend I know our friendship will never end. Dù ngoài trời mưa đang rất to Bạn mỉm cười, thế là mưa hóa nhỏ Mình vui lắm khi mình có bạn Tình bạn chúng ta sẽ mãi vững bền. Robert Alan
Karen Smith
If you live to be a hundred, I want to live to be a hundred minus one day. So that I’ll never have to live without you.
Nếu bạn sống đến một trăm tuổi, tôi muốn sống đến một trăm tuổi từ đi một ngày để tôi sẽ không bao giờ phải sống thiếu vắng bạn.
Winnie the Pooh
Jessica Bankers
Sometimes I want to shout to the whole world how lucky I am to have you as my friend but sometimes I want to hush, afraid that somebody might take you away from me.
Đôi khi tôi muốn hét to với cả thế giới rằng tôi mới may mắn làm sao khi tôi có bạn là bạn của tôi, nhưng đôi khi tôi muốn im lặng, sợ rằng ai đó sẽ “cướp” bạn đi mất.
Vô Danh
Johny Lora
We are all travelers in the wilderness of the world, and the best we can find in our travels is an honest friend.
Chúng ta đều là những kẻ lữ hành trong thế giới hoang vu, và điều tốt đẹp nhất mà chúng ta có thể tìm được trong hành trình của mình là một người bạn chân chính.
Robert L. Stevenson
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét